sự sống và cái chết

Những Quan Điểm của Người Tiền Phong về Sự Phục Sinh

Khi những người dân cải đạo thứ nhất của Giáo Hội hành trình dài tiếp cận miền Tây Hoa Kỳ nhằm quy tụ lại với Các Thánh Hữu, chúng ta trực diện với chết choc tuy nhiên được gia tăng vì chưng đức tin tưởng mới mẻ của mình điểm phúc âm bình phục. Sau đấy là những đoạn trích kể từ mẩu chuyện của những người chi phí phong nhập bại đã cho chúng ta thấy niềm kỳ vọng của Các Thánh Hữu điểm Sự Phục Sinh, cùng theo với những điều giảng dạy dỗ yên ủi từ thời điểm năm Vị Chủ Tịch thứ nhất của Giáo Hội.

Bạn đang xem: sự sống và cái chết

Câu chuyện về một người phụ thân Scandinavy vô danh là Thánh Hữu Ngày Sau với đứa nam nhi bị tiêu diệt nhập cuộc hành trình dài kể từ Thành Phố New York cho tới Utah nhập năm 1866:

“Với sự giúp sức của một người các bạn, loại huyệt mộ nhỏ đang được khơi và tử thi đang được bịa đặt nhập bại. Đứa con cái bị tiêu diệt vì như thế 1 căn dịch lây truyền, không tồn tại người than thở khóc quy tụ xung xung quanh, không tồn tại nghi kị lễ đầu tiên, không tồn tại vòng hoa, không tồn tại thánh ca, không tồn tại điếu văn. Nhưng trước lúc người phụ thân khổ cực đi ra cút, ông vẫn dơ lên một tiếng nguyện cầu cung hiến ngắn ngủi vì chưng giờ đồng hồ u đẻ của tôi (tiếng Đan Mạch) như sau: …

“‘Thưa Cha Thiên Thượng: Cha vẫn ban mang đến con cái kho báu nhỏ bé bỏng này—đứa bé bỏng trai yêu thương quý này, và giờ phía trên Cha vẫn gọi nó cút. Xin Cha ban ơn nhằm tử thi của chính nó rất có thể ở yên ổn tĩnh ở điểm phía trên cho tới buổi sáng sớm phục sinh. Ý Cha được nên. A Men.’

“Và khi đứng lên kể từ mặt mày khu đất, ông vẫn thốt lên những tiếng chia ly như sau:

“‘Tạm biệt, bé bỏng Hans yêu thương quý của cha—đứa nam nhi xinh đẹp mắt của phụ thân.’ Rồi với đầu cúi xuống và tấm lòng khổ cực, ông can đảm và mạnh mẽ kế tiếp bước cho tới điểm cắm trại của tôi.”1

Chủ Tịch Joseph Smith (1805–44):

“Thật là vấn đề yên ủi mang đến những người dân than thở khóc khi chúng ta được lôi kéo nên chia ly với ông xã, bà xã, phụ thân, u, con cháu, hoặc người thân trong gia đình yêu thương, nhằm hiểu được, tuy vậy thể xác được bịa đặt xuống và tan chảy, tuy nhiên chúng ta tiếp tục sinh sống lại một lần tiếp nữa nhằm ở nhập ngọn lửa đời đời kiếp kiếp nhập vinh quang đãng bạt tử, chứ không hề u sầu, khổ cực, hoặc bị tiêu diệt một lần tiếp nữa, mà người ta tiếp tục là kẻ nối tiếp tự động của Thượng Đế và đồng nối tiếp tự động với Chúa Giê Su Ky Tô.”2

Joseph Watson Young (1828–73), con cháu trai của Brigham Young là kẻ đã từng đi kể từ nước Anh cho tới Hoa Kỳ nhập năm 1853:

“Thật là một trong cảnh buồn thảm khi nên chôn một người không giống nhập biển nhập tối khuya với duy nhất vài ba nhân triệu chứng đơn độc. … Người ấy không tồn tại đằm thắm nhân này nằm trong cút bên trên tàu hoặc bất kể ai đặc biệt quan trọng nhằm than thở khóc người ấy nước ngoài trừ một người theo đuổi hầu. Đây là niềm kỳ vọng ấp ủ của thế giới nhưng mà đã trở nên hủy hoại nhập một giây khắc. Người thanh niên này vẫn kể từ quăng quật toàn bộ nhằm cút nhập Si Ôn, và lòng của anh ấy tớ hào khởi với những dự con kiến sôi sục của sau này, nhưng mà ko cho là anh tớ nên vùi thây nhập cơn sóng dữ. Tuy nhiên, người ấy bị tiêu diệt ko nên giống như những người không tồn tại kỳ vọng, vì như thế sự bình an của những người ấy với Thượng Đế của tôi, và người ấy đã đạt được sự bảo đảm an toàn hoàn toàn vẹn về việc phục sinh vinh quang đãng nhập buổi sáng sớm của những người dân tức thì chủ yếu.”3

Chủ Tịch Brigham Young (1801–77):

“Thật là một trong thung lũng tối tăm và một bóng tối nhưng mà tất cả chúng ta gọi là loại chết! Thật kỳ kỳ lạ biết bao khi trả kể từ tình trạng tồn bên trên này của thể xác hữu khử cho tới một tình trạng trống rỗng rỗng! Thung lũng này tăm tối biết bao! Con lối này bí hiểm biết bao, và tất cả chúng ta nên cút bên trên tuyến đường bại 1 mình. Tôi mong muốn trình bày nằm trong chúng ta và những bạn bè rằng nếu như tất cả chúng ta rất có thể thấy những điều thiệt sự quả thật thực chất của bọn chúng, và khi tất cả chúng ta thấy và hiểu bọn chúng, thì bóng tối tăm và thung lũng này tầm thông thường cho tới nỗi tất cả chúng ta tiếp tục trở lại và coi cho tới nó và nghĩ về, khi tất cả chúng ta khuất, thì thối đấy là ưu thế lớn số 1 về toàn thể cuộc sống thường ngày của tôi, vì như thế tôi đã từng đi từ là 1 tình trạng buồn thảm, nhức buồn, tóc tang, thống cực, cực sở, nhức nhối, khổ cực và tuyệt vọng cho tới một tình trạng tồn bên trên, ở bại tôi rất có thể tận thưởng cuộc sống thường ngày đến mức độ tối nhiều và rất có thể tiến hành được nhưng mà ko cần phải có thân xác.”4

Dan Jones (1811–62), người cải đạo Wales với Bà Williams và những tín hữu Giáo Hội không giống, cút tàu cho tới Hoa Kỳ nhập năm 1849:

“Bà Williams, ở Ynysybont ngay sát Tregaron [Wales], biểu hiện sức mạnh của bà suy sụp nhanh gọn lẹ, và với tín hiệu rằng bà sẽ không còn sinh sống lâu nữa. … Bà bảo rằng vinh hạnh lớn số 1 nhưng mà bà từng sẽ có được là rất có thể phát triển thành tín hữu của giáo hội chân chủ yếu của Vị Nam Tử của Thượng Đế, bà ko hề lo sợ kinh hoàng nhập ý nghĩ về về cuộc sống thường ngày tương lai và tôn giáo của bà lúc này chứng minh sức khỏe của chính nó rộng lớn lúc nào không còn. … Bà sang trọng răn dạy nhủ những nam nhi của bà nên kế tiếp trung tín cho tới khi bị tiêu diệt nhằm chúng ta tiếp tục đạt được sự phục sinh chất lượng rộng lớn với bà. … Bà kế tiếp sáng suốt trong cả tối, và nhập tứ giờ chục lăm sáng sau, vong hồn của bà vẫn đi ra cút vào trong bình an, nhằm lại một nụ mỉm cười bên trên song môi bà.”5

Chủ Tịch John Taylor (1808–87):

Xem thêm: mg +h2so4 đặc nóng

“Thật là vấn đề yên ủi so với những người dân nên than thở khóc vì như thế tổn thất cút đồng minh đằm thắm quý nhập chết choc, lúc biết rằng tất cả chúng ta tiếp tục lại được kết phù hợp với chúng ta một phen nữa! Thật là vấn đề khuyến khích so với toàn bộ những ai sinh sống theo đuổi những qui định đang được đem khải của lẽ thiệt, có lẽ rằng còn đặc biệt quan trọng rộng lớn so với những người dân sinh sống chất lượng lành lặn lại gần cuối cuộc sống, là những người dân vẫn Chịu đựng khổ cực lâu nhiều năm và kiên trì cho tới nằm trong, nhằm hiểu được chẳng bao lâu tất cả chúng ta tiếp tục sinh sống lại, và bước đi ra như thể những vong hồn chân thật và bạt tử, nhằm phấn chấn hưởng trọn với group đồng minh đang được thách thức và uy tín của tất cả chúng ta, không thể bị chết choc tác động, và hoàn thành xong việc làm nhưng mà Đức Chúa Cha vẫn ban mang đến tất cả chúng ta nhằm làm!”6

Andrew Jenson (1850–1941), người Đan Mạch thiên di nhập đoàn xe cộ kéo Andrew H. Scott kể từ Nebraska, Hoa Kỳ, cho tới Utah nhập năm 1866:

“Khi Cửa Hàng chúng tôi tận mắt chứng kiến tử thi của mình [những người nằm trong cút với bọn chúng tôi] được bịa đặt nhập trong trái tim khu đất u, điểm hoang dại, thì toàn bộ Cửa Hàng chúng tôi đều khóc, hoặc cảm nhận thấy giống như là đang khóc; vì như thế ý nghĩ về nên chôn chứa chấp những người dân đằm thắm yêu thương Theo phong cách này, khi đồng minh và người thân trong gia đình cần được đi ra cút tức thì tức thời, không tồn tại kỳ vọng sẽ tới thăm hỏi điểm an nghỉ ngơi của những người dân đằm thắm khuất của mình một lần tiếp nữa, đúng là buồn thảm và trở ngại. … Nhưng mộ phần của mình sẽ tiến hành nhìn thấy khi Gáp Ri Ên thổi lên giờ đồng hồ kèn nhập buổi sáng sớm của phen phục sinh loại nhất. Như vậy, những người dân đằm thắm vẫn khuất này đã quăng quật lại thân xác của mình khi chúng ta cút nhắm đến Si Ôn. Chúa lôi kéo chúng ta về ngôi nhà trước lúc chúng ta đạt tới điểm cho tới của họ; chúng ta ko được luật lệ để xem Si Ôn lúc còn sống; tuy nhiên chúng ta tiếp tục sẽ có được vinh quang đãng và phấn chấn mừng về sau; chúng ta bị tiêu diệt trong lúc nỗ lực tuân theo đuổi Thượng Đế và tuân lưu giữ những điều răn của Ngài, và phước thay cho mang đến những người dân bị tiêu diệt nhập [Chúa].”7

Chủ Tịch Wilford Woodruff (1807–98):

“Nếu không tồn tại phúc âm của Đấng Ky Tô thì sự phân tách ly biệt tạo ra vì chưng chết choc là một trong trong số vấn đề buồn thảm nhất nhằm rất có thể nghĩ về tới; tuy nhiên ngay trong khi tất cả chúng ta đã đạt được phúc âm và học hỏi và giao lưu qui định của việc phục sinh thì thể trạng u tối, u sầu và khổ cực tự chết choc tạo nên đa số đang được chứa chấp ngoài. … Sự phục sinh của những người bị tiêu diệt tự động nó hiển hiện tại trước tâm trí đang được soi sáng sủa của thế giới, và con cái người dân có một nền tảng mang đến vong hồn bản thân phụ thuộc vào. Đó là vị thế của Các Thánh Hữu Ngày Sau ngày ngày hôm nay. Chúng tớ quả thực tự động bản thân biết, tất cả chúng ta ko nên là ko biết yếu tố này; Thượng Đế vẫn đem khải điều này mang đến tất cả chúng ta và tất cả chúng ta quả thực hiểu rõ qui định của việc phục sinh của những người bị tiêu diệt, và rằng phúc âm đem sự sinh sống và sự bạt tử mang đến khả năng chiếu sáng.”8

William Driver (1837–1920), người chi phí phong đã từng đi kể từ nước Anh cho tới Thành Phố New York, Hoa Kỳ, nhập năm 1866:

“Willie, người con yêu thương quý nhất của tôi, bị dịch rất rất nặng trĩu trong cả tối, và cho tới 7 giờ 30 sáng sủa thì nó được giải bay ngoài nỗi khổ cực của chính nó. Thượng Đế ban phước mang đến vong hồn yêu thương quý của chính nó. Ôi nó nhức nhối biết bao. Nó bị tiêu diệt vì như thế con xe kéo của Ông Poulter bị gãy ụp bên trên St. Ann’s Hill, Wandsworth, Surrey, Anh. Ôi, tôi than thở khóc biết bao vì như thế nỗi khổ cực vô nằm trong này. Ôi Chúa, nài canh ty con cái vì chưng quyền năng của Ngài nhằm Chịu đựng đựng nỗi khổ cực này theo đuổi ý mong muốn của Ngài và ban mang đến con cái sức khỏe nhằm con cái rất có thể đáp ứng Ngài một cơ hội cao quý và trung tín rộng lớn, và nài mang đến con cái được sinh sống nhằm sẵn sàng bắt gặp người con của tôi nhập một trái đất phấn chấn rộng lớn và chất lượng rộng lớn với chị gái yêu thương quý của chính nó là Elizabeth Maryann, và nhập khi phục sinh của những người tức thì chủ yếu nài mang đến con cái được ở bại nhằm bắt gặp bọn chúng.”9

Chủ Tịch Lorenzo Snow (1814–1901):

“Trong cuộc sống thường ngày tương lai, tất cả chúng ta tiếp tục rất có thể xác vinh quang đãng và không xẩy ra mắc bệnh và bị tiêu diệt. Không với gì tuyệt hảo vì chưng một người nhập tình trạng phục sinh và vinh quang đãng. Không với gì thú vị rộng lớn là được ở nhập tình trạng này và đã đạt được bà xã con cái và đồng minh ở với tất cả chúng ta.”10

Tranh tự Michael T. Malm minh họa VÀ HÌNH NỀN DO WELDEN C. ANDERSEN ©IRI MINH HỌA © IRI

Trái: Chủ Tịch Brigham Young. Trên: Joseph Watson Young.

Phải: Chủ Tịch John Taylor. Trên: Dan Jones.

Hình mặt mày trong: Brigham Young, tự John Willard Clawson chụp; hình hình họa tự Joseph Watson Young chụp, với mĩ ý của Thư Viện Lịch Sử Giáo Hội; hình hình họa tự Dan Jones chụp © IRI; John Taylor, tự A. Westwood chụp, với mĩ ý của Viện hướng dẫn Tàng Lịch Sử Giáo Hội

Xem thêm: thiên nhiên phần lãnh thổ phía nam nước ta mang sắc thái của vùng khí hậu

Trái: Chủ Tịch Wilford Woodruff. Trên: Andrew Jenson.

Phải: Chủ Tịch Lorenzo Snow. Trên: William Driver.

Hình mặt mày trong: Wilford Woodruff, tự H. E. Peterson chụp © IRI; hình hình họa tự Andrew Jenson, Harold Howell Jenson chụp, với mĩ ý của Thư Viện Lịch Sử Giáo Hội; hình hình họa tự William Driver chụp, với mĩ ý của Thư Viện Lịch Sử Giáo Hội; Lorenzo Snow, hình tự Lewis Ramsey chụp, với mĩ ý của Viện hướng dẫn Tàng Lịch Sử Giáo Hội © IRI